ông trời ta hận ngươi
Thiên thu tình hận - Hồi 38. Xà Vương Chi Độc. Ngày đăng: 08-11-2013. Tổng cộng 48 hồi. Đánh giá: 8.3/10 với 512116 lượt xem. Người đó đáp xuống trước mặt Ngạo Thiên, nhìn lại thì thấy đó là một lão già gầy gò che mặt bằng một tấm khăn đen, trên tay cầm một thanh
Terah là cháu mười đời của ông Noah. Ông Terah dẫn con trai là Abram, bà Sarai - vợ Abram cùng với đứa cháu nội là Lot - con của Haran, rời khỏi Ur của người Chaldees tiến theo hướng đất Canaan. Họ định cư tại thành Haran và Terah chết tại đây. Thiên Chúa phán với Abram: "Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi mà đi tới đất Ta sẽ chỉ cho ngươi.
Chương 297: Đáng giết ngàn đao tiểu ô quy, ta hận ngươi! "Ngươi ngươi ngươi" Bạch Tiểu Thuần nghĩ nghĩ, bỗng nhiên kịp phản ứng, lập tức giận dữ, cảm thấy đây tiểu ô quy, thực tế quá độc ác, mỗi câu nói đều đang mắng người.
Vay Tienonline Me. Tóm tắt truyện Tác giả Đế Quân được nhiều người biết đến với tác phẩm Ông Trời Ta Hận Ngươi!, một bộ truyện đam mỹ hiện đại, mĩ công bình thường cường chịu, cường thủ hào đoạt chắc chắc sẽ không làm bạn thất vọng Trích đoạn “Dương Quân! Điện thoại!” Một người thanh niên vóc dáng cao lớn nghe gọi liền buông bao xi măng đang khiêng xuống, hai tay tùy tiện xoa xoa lên quần, đi vào trong cái lều được dựng tạm bợ Với tiểu Vương vừa gọi hắn, hắn nói tiếng cảm ơn, người nọ cười đưa điện thoại cho hắn, hắn nhận lấy điện thoại, bên kia truyền đến âm thanh của một người con trai trẻ tuổi “Chậm muốn chết, tới nửa ngày mới nhận điện a!” tiếp đó lại sốt ruột mà nói “Tháng này hết tiền rồi, ngươi gửi cho ta một ít” “Mấy ngày trước không phải mới đưa cho ngươi sáu trăm sao? Sao lại thiếu rồi?” Dương Quân do dự mà nói “Nhiêu đó tiền sao đủ? Ít nói nhảm ngươi rốt cuộc có cho hay không?” âm thanh nam nhân trở nên mãnh liệt “Ta … ta đã biết, ta sẽ nghĩ biện pháp”
Cùng với trình độ thao tác vi tính của Dương Quân dần quen thuộc, thì trình độ nấu ăn của Diêu Y Lẫm cũng tiến xa được vạn dặm. Thậm chí còn có một ngày làm nguyện một bữa thịt nướng ở trong ba bữa, hầu như do Diêu Y Lẫm làm toàn bộ. Mỗi ngày cho cục cưng ăn sữa, tắm rửa mặc quần áo cũng là một mình Diêu Y Lẫm Diêu Y Lẫm mang nét cười ôn nhu trên mặt, Dương Quân chợt phát hiện mình cho tới bây giờ không thể tách ra khỏi nam nhân Quân rất ít uống rượu, trời sinh tửu lượng kém, hơn nữa không trải qua huấn luyện, kết quả chính là ── một chén là chuyện phát sinh lúc ăn cơm chiều, Diêu Y Lẫm cười hì hì đưa ra một chai rượu, nói là của xưởng rượu cao cấp đặc biệt lấy ra. Gần đây bầu không khí khi hai người ở chung đã tốt hơn rất nhiều, mặc cho Diêu Y Lẫm khuyên bảo, Dương Quân vẫn là khoogn kiên định ý chí, uống một chén vào miệng cũng không phải quá cay, ngược lại có cảm giác ngọt ngào, độ còn không bằng rượu ông nội ủ. Nhưng sau khi uống xong một chén Dương Quân đã phát hiện ra không phải như đầu cảm thấy mơ màng? Trên người cũng cảm thấy nóng?Dương Quân lắc đầu, nỗ lực thanh tỉnh đầu óc. Thấy cử động của hắn Diêu Y Lẫm quan tâm hỏi “Sắc mặt ngươi đỏ quá, uống say rồi sao?”“Không có…ta không có say.”Chuyện quái gì thế này, nhìn bộ dạng hắn đến đi còn không vững sao lại không say được chứ!Diêu Y Lẫm đem cục cưng ôm lên lầu trước, đã đến thời gian bé ngủ. Xuống nhà lần nữa thì, Dương Quân đã nằm trên ghế sa lon, con mắt nhắm mặt đỏ ửng, môi hồng mềm mại hơi mở ra, trên mặt nhiễm theo một tia hơi nước. Quần áo vì nóng mà nửa kín nửa hở, cơ thể nhìn thấy hai hạt hồng Y Lẫm nhìn mà nước miếng chảy ròng, hai mắt phát ra ánh xanh, thiếu nước ngửa cổ lên hét to hai hai tháng không phát sinh chuyện gì, Diêu Y Lẫm hiện tại khó chống nổi khiêu khích như Y Lẫm nuốt một ngụm nước bọt, tự nói chính mình phải lãnh tử đã hai tháng, không thể phá hoại ngay lúc này được, đúng không? Tưởng Diêu Y Lẫm sống dễ dàng sao, mỗi ngày cùng người trong lòng ngủ cùng một nơi, nhìn mà không ăn được. để thay đổi hình tượng thành hảo nam nhân, mỗi ngày đều phải nửa đêm đi tắm nước lạnh mới không hù dọa bảo bối. Không nghĩ tới bảo bối tửu lượng kém như vậy, chỉ một chén đã say, lại say thành như vậy…Muốn cho người khác phạm tội!Ôi! Bản thân vô tình tự tìm tội nhân cho mình!Xem ra hôm nay chỉ có thể ngủ xô pha rồi, Diêu Y Lẫm cố từ trấn tĩnh, ở trong lòng lặng lẽ cúi lưng, đem Dương Quân ôm lên trên đặt lên giường, Dương Quân khẽ ngâm một tiếng, chụp lại cánh tay Diêu Y Lẫm chưa kịp rút ra khẽ ma một tiếng, Diêu Y Lẫm cảm thấy trong đầu như có tiếng sấm, đánh cho đầu ngất Quân lại như ngại chưa đủ công kích, dúng đôi mắt có hơi mem say nhìn Diêu Y Lẫm, hai mắt mất đi tiêu cự mông lung mà nhìn. Dương Quân khẽ vươn đầu lưỡi liếm liếm môi,“Không nên đi…”A, trời à, ngươi muốn ta chết sao?Thân thể Diêu Y Lẫm lập tức nóng lên, trên quần không giấu được hình dạng rõ ràng có bao nhiêu hưng Y Lẫm cảm thấy cả đời mình cũng chưa từng có một màn như vậy, mặc dù người trước mặt chỉ bung hai nút áo, động đầu lưỡi một chút mà chế, ta phải khắc chế!Diêu Y Lẫm tin rằng trừ chính mình ra bộ mặt hình dáng này của Dương Quân chính là muốn giết người! Sau nay tuyệt đối không để cho hắn uống rượu trước mặt người khác, tuyệt đối!Nhưng Diêu Y Lẫm kéo tay Dương Quân rút ra không được, cảm thấy được đông tác rút ra, Dương Quân càng nắm chặt hơn.“Nóng quá…”Vì hơi rượu dâng lên, Dương Quân một tay vẫn nắm lấy Diêu Y Lẫm, một tay kéo cởi quần áo trên Y Lẫm cảm thấy lý trí đang rời hắn đi xa, hắn là nên ly khai nơi này, nhưng thân thể thế nào lại không nhúc nhích mở trừng trừng nhìn từng cái từng cái quần áo rớt xuống, khi trên người chỉ còn một cái nội khố, hắn cuối cùng cũng dừng Y Lẫm cảm thấy hô hấp chính mình cũng dừng thấy Dương Quân thoải mái thở dài, buông lỏng tay ra, té xuống giường thì thoải mái, Diêu Y Lẫm hiện tại lại rất khổ thắn mà nói thân thể Dương Quân không phải là vô cùng đẹp, nhưng hình dạng cởi hết nằm trước mặt Diêu Y Lẫm, thì hắn trông xinh xắn làm sao. Hận không thế một ngụm nuốt xuống, mà không bị dính răng!Bị một màn thoát y khiến lực chống chế toàn bộ đem ra hao hết sạch, Diêu Y Lẫm đỏ mắt nhìn ngực Dương tuột mà dẻo dai, Diêu Y Lẫm khắc chế không được mà sờ làn da nâu có hai điểm làm người khác chú ý, non mềm hồng sắc làm cho lòng người xao động. Hiện tại Diêu Y Lẫm bất chấp hình tượng “Quân tử” ra Diêu Y Lẫm sau này không bị giết thì cũng bị đánh, nói chung ăn trước tính sau!
Về tới nhà, Diêu Y Lẫm khiêng hắn như khiêng bao cát đi tới bên trong đem hắn ném lên sô pha, Dương Quân vẫn còn mơ hồ ý nghĩ có chút không rõ ràng khuôn mặt gầy gò tràn đây chỉ ngân ngang dọc xanh tím, mặt sưng phù lên nhìn như là rất béo. Bởi vì bên trong bị răng kẹp chặt, khóe miệng vẫn lưu lại vết thần dại ra mông lung, cả người thê thàm không gì sánh Y Lẫm ánh mắt thâm trầm mà nhìn hắn, biểu tình ngoan Quân thoáng khôi phục thần trí, thấy Diêu Y Lẫm đứng trước mặt hắn, theo bản năng lui người Y Lẫm nhìn thấy trong lòng càng bực bội, cũng không biết vì sao mình sinh khí, dù sao vừa nhìn thấy hắn trước mặt mình nao nùng sợ hãi cũng rất là khó chịu!Phi thường khó chịu!Muốn một phát hung hăng mà quăng xuống dưới, nhưng thấy đối phương co rúm lại run rẩy tay muốn đánh hắn ngừng trên không trung, run lên một cái, khe khẽ xoa mặt Quân rõ ràng trên người run một chút, không dám di chuyển, nhưng trong mắt đã có tia đề phòng cùng ý Y Lẫm nheo con mắt màu hổ phách lại, tay niết cằm hắn, buộc hắn ngẩng đầu lên.“Con mẹ ngươi đồ đê tiện, đối ngươi tốt một chút thì cho là mình lên trời rồi! Còn muốn chạy ra bên ngoài, ta cho ngươi chạy!”Nói rồi tát hắn một cái, Dương Quân chịu không nổi mà ngã quỵ trên ghế so Y Lẫm đem hắn kéo lại, cười ta nói “Ngươi muốn ly khai ta? Ta đây xem thử ngươi làm sao thoát khỏi ta!”Hắn đưa tay lên quần áo Dương Quân, kéo mạnh một cái xe rách ra thân thể xích lõa trơn Quân kinh hoảng mà kêu lên “Ngươi muốn làm cái gì!”“Nhìn không thấy sao?” Diêu Y Lẫm cởi quần Dương Quân “Đương nhiên là thượng ngươi rồi!”Dương Quân luống cuống tay chân mà chống lại, liều mạng thoát khỏi người Diêu Y Y Lẫm đem hắn lật lại, đặt trên ghế sa Y Lẫm khí lực lớn, Dương Quân tuyệt vọng mà cảm nhận hai chân bị tách ra.“Ngươi không phải muốn chạy sao? Ta xem ngươi mang thai làm sao chạy nổi!”Dương Quân mở lớn con mắt, vẻ tuyệt vọng nổi chân kịch liệt phản kháng, vết thương trên bụng không còn chú ý Y Lẫm đánh mông hắn một cái, da nâu mỏng manh lập tức hiện lên rõ ràng năm vệt chân bị kéo ra hết cỡ, phía sau hạ thân cảm thấy đau xót, vật thể nóng rực giận dữ giương lên không hề thương tiếc vọt Quân cắn tay, đem nghẹn ngào cùng đau khổ chua xót trong tim toàn bộ nuốt xuống.“Ta muốn thao chết ngươi, tiện nhân này!”“Ta cho ngươi chạy!”“Ta cho ngươi ly khai ta!”“Ngươi chạy có phải đi theo bọn dã nam nhân bên ngoài!”“Ta biết mà ngươi là cái thứ *** đãng thấp hèn, không có nam nhân cắm vào thì khó chịu!”“Nói a, ngươi hiện tại rất sảng khoái đúng không?”Diêu Y Lẫm vừa mắng vừa khiến Dương Quân co rúm sống không bằng chết, trong trận hoan ái đạt được vui vẻ duy nhất chỉ có Diêu Y đầu đến cuối hạ thân Dương Quân không có phản mắt Dương Quân yên lặng mà rơi xuống, nhỏ lên cánh tay trên ghế sa lon.
ông trời ta hận ngươi